Nắng, gió và những cảm xúc không tên sau 13 năm trở lại Phú Yên hiện lại không còn dung dị, yên bình như xưa. Tôi quay lại không phải để tìm kiếm điều gì mới mẻ, mà để gặp lại chính mình của ngày xưa – phiên bản trẻ trung hơn, đã từng đứng trước biển xanh, hít hà gió mặn và tin rằng thế giới rộng lớn ngoài kia đang chờ đón. Một chuyến đi này đầy nắng, đầy gió, và đầy những điều bất ngờ ngọt ngào.
![]()
![]()
![]()
![]()
Đầu tiên là Mũi Điện, đứng trên mỏm đá nhìn ra biển Đông mênh mông, hùng vĩ tôi chợt hiểu vì sao nơi đây được gọi là “nơi đón bình minh đầu tiên của Tổ quốc”. Gió thổi mạnh đến mức phải giữ chặt mũ, nắng vàng óng ả trải dài trên mặt nước. Cảm giác đứng ở cực Đông Tổ quốc sau bao năm khiến tôi lặng đi với cảm xúc mới mẻ hơn, già đời hơn!
![]()
![]()
![]()
Từ Mũi Điện, chúng tôi chạy về phía Vũng Rô. Vịnh biển êm đềm, nước trong xanh như ngọc. Những ngọn núi xanh bao quanh, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ. Tôi ngồi trên nhà bè gần đó, nghe tiếng sóng vỗ, nghĩ về những chuyến tàu không số năm xưa. Biển vẫn đẹp như thế, chỉ có người đứng nhìn đã khác.
![]()
Tháp Nghinh Phong đứng sừng sững giữa trời gió. Đứng dưới chân tháp, gió từ biển ùa vào mạnh mẽ, mang theo vị mặn đặc trưng của Phú Yên.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Hai bờ kè nối dài như hai cánh tay ôm lấy biển. Tôi đi dọc bờ kè, chân trần trên mặt bê tông ấm nắng, thỉnh thoảng dừng lại chụp vài tấm ảnh. Biển ở đây không ồn ào, chỉ có tiếng sóng đều đều và tiếng cười nói của người dân địa phương. Buổi chiều, ánh nắng vàng óng trải dài trên mặt nước, đẹp đến mức muốn đứng mãi không muốn về.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Mẹ thiên nhiên Phú Yên thật hào phóng khi ban tặng cho nơi này một kiệt tác như Gành Đá Dĩa, món quà chỉ có 5 quốc gia trên thế giới nhận được vinh hạnh này.
![]()
![]()
![]()
![]()
Cuối cùng là Cù Lao Mái Nhà. Nhìn từ xa, hòn đảo quả thật giống một mái nhà khổng lồ đang nổi giữa biển. Thuyền đưa chúng tôi ra đảo, nước trong thấy tận đáy. Lên đảo, tôi đi dọc bờ cát trắng, hít thở không khí trong lành. Biển đẹp, trời trong, gió mát – tất cả hòa quyện tạo nên cảm giác bình yên khó tả.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Không thể không nhắc đến ẩm thực Phú Yên. Hải sản tươi rói, giá cả “siêu rẻ” so với nhiều nơi khác. Mỗi bữa ăn đều trở thành kỷ niệm đáng nhớ. Người dân địa phương thân thiện, nói chuyện vui vẻ, khiến chuyến đi càng thêm ấm áp. Chuyến đi này không chỉ là hành trình khám phá những địa danh nổi tiếng, mà còn là cuộc hội ngộ với chính mình sau 13 năm. Biển vẫn xanh, gió vẫn như cuồng phong, nắng vẫn cháy da, nhưng xúc cảm đậm đà hơn. Phú Yên đã giữ nguyên vẻ đẹp mộc mạc, chân chất của mình, và tôi mang về không chỉ những tấm ảnh, mà cả một khoảng trời trong vắt trong lòng. Nhưng cái vẫn chưa thích là cách chèo kéo khách du lịch hơi quá đà và cần những biện pháp bảo vệ biển gắt gao hơn cho một thương hiệu du lịch Phú Yên thật bền vững.
Helios Nguyen
Photos: Kim Quiin