Mình rời rạp với đôi mắt đỏ hoe, tuy đây là một bộ phim hài nhưng mình đã bật khóc nghẹn ngào. Khóc vì xúc động, tiếc nuối về một thời huy hoàng của báo in hay mùi tạp chí và một nỗi buồn man mác cho những thứ tinh hoa đang dần mai một.
![]()
![]()
Toàn bộ dàn ekip cũ trở lại là điều làm mình thấy vui nhất. Sau 20 năm, Andy, Miranda, Emily, Nigel… vẫn ở đó, họ không chỉ “có mặt”, họ mang theo cả linh hồn của phần 1. Nhờ đó phim không hề mất chất, ngược lại còn chín chắn, sâu sắc và hấp dẫn hơn rất nhiều. Cảm giác như gặp lại những người bạn cũ sau hai thập niên, ai cũng trưởng thành nhưng vẫn giữ được nhịp điệu rất riêng.
![]()
![]()
Andy trở lại đúng chất Andy – chân thành, đôi khi vẫn lóng ngóng giữa guồng quay, nhưng giờ đây là một phiên bản trưởng thành hơn, gan lỳ hơn. Tự tin hơn, bản lĩnh hơn, dám cãi lại Miranda và bảo vệ lý tưởng nghề báo. Khoảnh khắc cô nhận award báo chí rồi lập tức nhận tin bị sa thải cùng cả tòa soạn là một cú tát tỉnh người. Đó là một chi tiết phô bày sự nghiệp ngã của nghề báo hiện nay cùng hiện thực tàn khóc về làn sóng lay off trên toàn cầu. Mình đã nghe ra rã trên báo đài về làn sóng này, nhưng đến khi xem cảnh phim này mình mới cảm nhận được sự trần trụi đến mức nào!
![]()
![]()
Emily trở thành phiên bản Emily 2.0 - vẫn chanh chảnh nhưng tham vọng, sắc bén, thủ đoạn nhưng cực kỳ chuyên nghiệp. Cô không còn là trợ lý cáu kỉnh nữa, giờ đã là một “boss lady” thực thụ. Emily chính là minh chứng cho kiểu người sẵn sàng chơi tất tay để leo lên đỉnh. Nhưng cuối cùng cô mới nhận ra, mình thật sự thuộc về đâu, về nơi nào và tình bạn cùng Andy đã bắt đầu.
![]()
![]()
![]()
Nigel vẫn là chỗ dựa uyên bác, tinh tế và trung thành nhất với Miranda. Ông ấy lặng lẽ gánh vác, vẫn là người đưa Andy những món đồ thiết kế hoàn hảo, vẫn là người duy nhất dám nói thẳng với Miranda về thực tế phũ phàng của ngành. Nhìn Nigel làm mình xót xa cho những con người tài hoa nhưng tận tụy với magazine, báo in, sản xuất hình ảnh nhưng mọi thứ đang chết dần. Ông là đại điện tiêu biểu cho hình tượng, tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp khi chính ông là người đề cử Andy quay trở lại quật dậy Runway.
![]()
![]()
![]()
Và cuối cùng, "yêu nữ" Miranda Priestly sau 20 năm vẫn ở đó, sắc lạnh, đam mê thời trang đến điên cuồng. Ở tuổi 75, bà vẫn làm việc hăng say và chưa có dấu hiệu muốn dừng lại cho dù giông tố kéo đến liên tục. Với mình, Miranda xứng đáng mang về cho Meryl đề cử Oscar lần thứ 22 trong sự nghiệp vĩ đại của bà. Ở "yêu nữ" Miranda, Meryl không diễn mà bà sống cùng nhân vật qua từng ánh mắt, lời nói đến từng cái thở dài. Miranda không còn là “quỷ dữ” cường điệu như phần 1 nữa, bà trở thành biểu tượng của sự kiên định giữa cơn bão số hóa. Nhưng tình yêu thời trang trong từng tế bào của bà vẫn cháy hừng hực.
![]()
![]()
Có nhiều cameo xuất hiện, nhưng Lucy Liu và Lady Gaga tuy xuất hiện ngắn nhưng cực kỳ đắt giá, mang đến những khoảnh khắc kịch tính và bất ngờ cho câu chuyện. Họ không làm loạn, mà xuất hiện đúng thời điểm, nâng tầm cả bộ phim. Thể hiện tiếng nói nữ quyền rất mạnh mẽ giữa guồng quay tài chính đang do đấng mày râu nắm cán.
![]()
![]()
![]()
![]()
Phần âm nhạc và thời trang thì khỏi phải bàn, vẫn rất iconic từ New York hiện đại, xa hoa đến Milan cổ tích, lộng lẫy. Mỗi bản nhạc đều như một nhịp đập của ngành thời trang, mỗi set đồ đều là một thông điệp.
![]()
![]()
![]()
Nhiều khán giả nhận định phần 1 hơi thái quá và xa rời thực tế một chút, thì phần 2 là bản giao hưởng thực thụ của thời đại. Nó không chỉ nói về luxury industry mà nói về rất nhiều vấn đề nóng hiện tại, nhà báo mất việc, magazine tàn lụi, sáng tạo bị thay bằng AI. Những nhà mốt sẽ mơ có một Emily tận tuỵ, Andy nhạy cảm và yêu nghề. Còn những ai yêu thời trang sẽ thấy mình trong Miranda & Nigel – những con người vẫn bảo vệ những giá trị thủ công, đậm bản sắc di sản giữa thời đại fast fashion và mọi thứ đều phô bày trên mạng xã hội.
![]()
Có một cảnh quay cứ khiến mình cứ ám ảnh từ khi rời rạp đến khi viết bài review này. 'Khi Miranda cố thuyết phục Benji giữ lại một số truyền thống cho Runway sau khi bị chuyển nhượng nhưng thất bại, và bị đáp lại bằng một cú tát "sẽ không còn nhà thiết kế, stylist, editor hay model vật lý nữa, chúng tôi sẽ thay thế tất cả bằng AI". Sau đó, bà lặng lẽ bước ra ngoài, tản bộ và ngước nhìn lên Galleria Vittorio Emanuele II - Trung tâm thương mại lâu đời nhất thế giới vẫn hoạt động, nơi từng biến Milan thành kinh đô thời trang đầu tiên của nhân loại'. Khoảnh khắc đó khiến mình như chết lặng, chỉ có ánh sáng, kiến trúc vĩ đại và ánh mắt đượm buồn của Miranda. Nó không chỉ là nỗi buồn của cá nhân mà câu hỏi là những sáng tạo thủ công, di sản vĩ đại mà loài người đã từng đạt đến rồi sẽ đi về đâu trong cơn bão trí tuệ nhân tạo này. Đạo diễn đã xuất sắc ẩn dụ chi tiết ấy như sự dung hòa giữa giá trị vĩnh cửu phải thích nghi và hoà vào dòng chảy vật chất hiện đại.
![]()
![]()
![]()
The Devil Wears Prada 2 là bộ phim mà tất cả người yêu viết lách, báo chí, sáng tạo nội dung và thời trang phải xem ít nhất một lần trong đời. Sâu sắc, lắng đọng và còn ý nghĩa hơn phần 1 rất nhiều. Không khó hiểu khi chỉ mới chiếu gần 2 tuần đã vượt ngưỡng nửa tỷ đô gần gấp đôi doanh số phần đầu. Bước ra khỏi rạp khiến mình bâng khuâng mãi, rất nhiều câu thoại của phim cứ sống mãi trong đầu mình. Tiếc về thời hoàng kim báo in đã từng rực rỡ, thương cho những nhà báo, những cây bút chân chính như Andy, những stylist, chuyên gia sáng tạo tận tuỵ như Nigel. Và lớn nhất là sự kính nể với tình yêu thời trang, nghệ thuật, di sản vô bờ bến và tinh thần chiến đấu đến cùng của Miranda khiến mình vẫn quyết định tin vào con đường mình đã chọn, con đường mang tên Fashionista's World.
Helios Nguyen
Photos: Getty, Disney, Vogue...